Tôi yêu tiếng nước tôi từ khi mới ra đời

(VOV5)- ví như như có một đoản khúc ca từ như thế nào gợi cảm, biểu cảm hồn dân tộc lấn sân vào lòng fan nhất, tôi không rụt rè trả lời đó là "Tôi yêu tiếng nước tôi tự khi new ra đời, người mẹ hiền ru đều câu xa vời. . .". Tín đồ viết ca trường đoản cú ấy cùng một "tập đại thành" ca khúc Việt trong những số ấy có biết bao nhiêu nhạc phẩm để đời, vừa bắt đầu ra đi, giã từ vĩnh viễn non sông và con bạn trên bờ sóng Thái bình dương mà ông cực kỳ trân quý, sau rộng chín mươi năm "làm kiếp bé người", sau sáu, bảy mươi năm "theo vận nước nổi trôi".

Bạn đang xem: Tôi yêu tiếng nước tôi từ khi mới ra đời

*
Người viết đôi dòng tạp cảm về ông, nhạc sĩ Phạm Duy, thuộc hàng "ngoại đạo" âm thanh "điếc không sợ súng" với thuộc diện xóa mù âm nhạc chỉ dựa vào một năng lực thẩm âm trung bình tầm cùng tình yêu thương những âm nhạc dặt dìu, những âm nhạc sáng trong cao ráo như "tiếng hát lên trời" trọn vẹn tự nhiên, bản năng tự thủa nhỏ trâu đi trước chú mình theo sau, thủa ấu thơ. Tôi không trở nên "định hướng" vì những cuộc vấn đáp trong hay ngoài nước, cũng chẳng bao gồm ý bình nghị gì về "đời nghệ sĩ rất là tài hoa hết sức thăng trầm" dù cho đã phát âm trọn bộ hai tập hồi ký kết của ông cách đó đã lâu. Thiếu hiểu biết sao ngay từ bây giờ đây đặt bút viết về ông, tôi nhớ nhất, trước hết đến giai điệu và ca từ bỏ của bài bác "Nương chiều" và không khí thơ mộng trong sáng dịu dàng vô thuộc của nhạc phẩm. " Chiều ơi thời điểm chiều về mọc ánh trăng tơ. . . ơi chiều. . . Chiều ơi. . .Cô thanh nữ về để suối tương tư . . . ơi chiều. . ." Chiều ấy trên nương, là mơ xuất xắc là thực ? Vẫn là, chỉ là 1 trong sinh cảnh thường xuyên nhật, những cô bé Thái quẩy lúa lội qua suối về trong nắng chiều. Cảnh ấy bao gồm gì là bất thường, là khác biệt đâu, gồm gì hi hữu vì "quá giầu thi tứ" đâu lúc ta đi bên trên miền tây-bắc Đông Bắc của quốc gia này vào mùa lượm lặt cuối thu . Vậy cơ mà khi nhạc điệu dặt dìu mà như tha thiết đựng lên call "Chiều ơi" cùng hình ảnh mộng mị "ánh trăng tơ" "suối tương tư" khiến người ta " tưởng lòng bản thân là rừng- tưởng hồn mình là mây" (trích bài xích thơ "Chiều" của hồ nước Dzếnh), cất chất cả nỗi u hoải lẫn phiêu lãng trước một bức họa thế gian đẹp như mơ rất đẹp như thơ cứ ngỡ không thực, như khôn xiết thực. Mới hay sức khỏe của cả nhạc điệu lẫn ngôn từ, ca từ. Bạn ta thường tốt nói music chắp cánh mang lại thơ, ngôn ngữ thơ mở ô cửa cho âm nhạc bước vào lòng người, trực cảm, tức thì, là nhờ sự cộng tận hưởng nội lực của cả hai thành tố giai điệu với ca từ kia chăng ?.

Nhạc phẩm của Phạm Duy đầy sưy tưởng, phải đẩy suy tưởng bạn nghe ra đi ,bay xa lắm. Tự nhiên và thoải mái tôi nhớ mang đến phiến đoạn "Từng đoàn fan đi triền miên trên đường gian khổ in hình qua hàng núi xanh lơ chén bát ngát. . ." Chỉ riêng một hình ảnh thực đấy mà lại như ảo ảnh đấy, cũng có thể hình dung ra cuộc ngôi trường chinh bi thiết mà dân tộc này thực hiện thời đầu cuộc loạn lạc chống thực dân, không biết lúc nào kết thúc. Số đông nhạc phẩm của ông cũng như của không ít nhạc sĩ tài danh khác lấn sân vào lòng người không chỉ thỏa mãn nhu cầu tiếng gọi đất nước thời bấy giờ mà "có gì lạ quá đi thôi", tràn trề một niềm tin lãng mạn giầu chất thơ của cả một lớp fan "giã biệt thủ đô" "giã biệt bà bầu già", giã biệt làng quê" nơi tất cả "người vợ trẻ mòn chân bên cối gạo canh khuya" (thơ Hồng Nguyên). . . Phơi phới bước chân vào cuộc trường chinh đau buồn và hào hùng, lấp đầy phong vị lãng mạn, bao che một khí quyển hữu tình của người việt nam những năm cuối thập kỷ bốn mươi cố gắng kỷ trước. Đấy cũng là thời gian đoàn quân Tây Tiến "vượt trên chiếc chết" vào thi phẩm Tây Tiến nổi tiếng của phòng thơ tài danh quang đãng Dũng; những người dân đi gần kề thần bị tiêu diệt ngay trên tuyến đường hành quân đầy rẫy cảnh "áo bào cố kỉnh chiếu anh về đất-sông Mã gầm lên khúc độc hành" nhưng vẫn thấy khát khao "Nhà ai pha Luông mưa xa khơi" "Mai Châu mùa em thơm nếp xôi" "Đêm mơ thủ đô dáng kiều thơm". . .

Xem thêm:

Một thời như vậy nên sau đây "trên đường dòng quan" từ Bắc vô Nam, dù phải chứng kiến không biết bao nhiêu là ảm đạm bi tráng của cuộc ngôi trường chinh mà tín đồ ta vẫn mừng đón "Cây bọn bỏ quên" như một lẽ tự nhiên và thoải mái ở người nhạc sĩ tài danh Phạm Duy. Bởi vì con bạn hiện thực thế gian và con fan nghệ sĩ trong ông là nguyên khối, là một, trong ngẫu nhiên ngữ cảnh nào. " trong ngày hôm qua anh đến nhà em, cây đàn còn đó. . ."

Tôi rất biết cuộc đời ông những khúc quanh kế hoạch sử, lắm hệ lụy thăng trầm. Tôi chẳng có gì để nói về điều này vì không tồn tại tư bí quyết gì nhằm . . .định luận. Nghĩ mang lại cùng 1 thời người Việt "gánh vác lịch sử" chiến tranh, thù hận, phân lìa đã và đang qua gần hai núm hệ người, gần tư mươi năm. Tôi tương tự như biết bao nhiêu fan được thêm tuổi trời một ngày là một ngày mong muốn tâm niệm, ao ước thiết tha hát lên thành lời " tôi yêu tiếng nước tôi từ khi mới thành lập mẹ già ru gần như câu xa vời. . . " . Giờ nước tôi gọi theo nghĩa rộng, cũng chính là diện mạo tinh thần Việt, cũng là gương mặt Việt nguyên bản, mặc dầu "sông rất có thể cạn núi rất có thể mòn" . . . ./.


Đào Dục Tú


Xem/nghe nhiều

Giận mà thương - Câu lạc bộ Sắc màu văn nghệ tỉnh Sakon Nakhon, Thái Lan


(VOV5) -Câu lạc bộ Sắc màu nghệ thuật tỉnh Sakon Nakhon, thái lan gửi đến cuộc thi bài dân ca Nghệ Tĩnh Giận mà lại thương.