Tên Cây Cầu Bắc Qua Sông Bến Hải, Giới Tuyến Phân Chia Tạm Thời Hai Miền Nam – Bắc, Là:

Những ngày thời điểm cuối tháng 7 này, shop chúng tôi dừng chân mặt cầu nhân hậu Lương, để nghe lại giờ đồng hồ trở mình phục sinh của đất, của chiếc sông một thời bị chia cắt làm đôi. Bước đi chạm lên cầu, lại nghe văng vẳng giờ nhạc dìu dặt từ quán cà phê mang tên Vĩ đường 17 du dương bài bác hát với mọi lời da diết “Bên ven bờ hiền Lương chiều nay ra đứng trông về, mắt đượm tình quê…”, đột nhiên thấy rưng rưng.

Bạn đang xem: Tên cây cầu bắc qua sông bến hải, giới tuyến phân chia tạm thời hai miền nam – bắc, là:


Cây mong của lòng tin thống nhất

Có lẽ với mọi cá nhân dân đất Việt, khi nói tới cái thương hiệu Hiền Lương hay cái sông Bến Hải đều thấy quen thuộc. Bởi đó là hội chứng nhân sót lại trong sự quyết liệt của chiến tranh. Chắc hẳn rằng với những người, cầu Hiền Lương hiện tại chỉ đơn thuần là một trong những cây mong của lịch sử, với các số liệu khô ráo về nhịp, về độ dài, tuyệt về color lạ lẫm nửa xoàn nửa xanh. Tuy vậy với những con fan đã sinh ra và mập lên trên mảnh đất này, thì đó không những đơn thuần là một trong cây cầu, mà đó còn được xem là chứng tích của nỗi đau phân tách cắt.


*
Cầu hiền Lương được phục dựng như nguyên bản, một chứng tích kế hoạch sử bi thảm nhưng hết sức đỗi hào hùng

Năm 1954, khi hiệp nghị Geneve được ký kết, đất nước tạm thời chia đôi ngơi nghỉ vĩ con đường 17. Sông Bến Hải vươn lên là một dấu hằn trong kế hoạch sử, cùng với cây ước Hiền Lương nối bờ hai khu vực miền nam - Bắc. Đó là loại cầu sắt không dài, ko đẹp, nằm ngay cột mốc 735 bên trên Quốc lộ 1A thuộc địa phận thôn thánh thiện Lương, thôn Vĩnh Thành, thị trấn Vĩnh Linh (Quảng Trị). Cây cầu được chia thành hai phần, mỗi mặt 89m. Bờ Bắc 450 tấm ván khía cạnh cầu, bờ nam giới 444 tấm.

Nghe phảng phất từ vào gió, rằng chẳng có mảnh đất nền nào bên trên dải đất hình chữ S này những đau thương mang đến thế. Và cũng chẳng có miền khu đất nào nhưng mà chỉ trong phạm vi vài chục cây số vuông lại có lắm thơ ca, nhạc họa, phim cùng đủ các mô hình nghệ thuật phản ánh cho thế. Chỉ do vì, chính là mảnh đất của sự việc chết chóc và tồn tại chỉ được tính bằng giây, bởi phút, bằng sự kiên cường quật cường của phần nhiều con tín đồ kiên trung nhất.


*
Bảo tàng mặt sông Bến Hải

Lời cầu hẹn 2 hai năm đoàn viên bên bờ hiền hậu Lương buộc phải đằng đẵng mấy mươi năm. Để sông Bến Hải mặt nhớ, mặt thương oằn mình chịu bom đạn quân thù. Bà xã bên nớ, ông xã bên ni vò võ muốn chờ, yêu mến nhớ. Cây cầu nhỏ thôi mà đã gánh trên vai trong cả cả một chặng sử nhiều năm oanh liệt. Khúc sông vỏn vẹn gần đầy 100m. ước bắc qua giới tuyến đường dài 178m với 894 tấm ván mà bây chừ chỉ mất vài ba phút bộ hành là rất có thể đi qua, vậy nhưng mà cả dân tộc bản địa đã ròng tung mấy nghìn ngày bắt đầu nối được song bờ.

Ở nhị bờ giới tuyến, mẩu chuyện về hầu hết ngày đau thương không khi nào cũ. Fan Vĩnh Linh kể, hồi đó, gồm em nhỏ xíu được cứu vãn sang bờ Bắc, người mẹ em bị kẹt lại bờ Nam. Mỗi lần nhớ con, chị lại ra bờ sông nước đôi mắt tràn ngóng về bờ Bắc, nghe con trẻ bên này chứa tiếng điện thoại tư vấn "mạ ơi" nhưng xé ruột xé gan.

Bà con bờ Nam muốn nhắn tin với người thân trong gia đình bờ Bắc chỉ rất có thể đứng bên sông chuyển tay cần sử dụng ám hiệu: Ðầu vấn khăn tang, hai tay úp mặt là báo fan thân vừa qua đời; hai tay quặt ra vùng phía đằng sau là ý muốn nói rằng có fan vừa bị bắt... Ðám tang sinh hoạt vùng giới tuyến lại có đến “bốn đoàn” gửi tiễn. Lúc có bạn qua đời, tín đồ dân bờ nam đưa tín đồ quá vậy đi dọc bờ sông, phía bờ Bắc cũng một đoàn người song song như thế. Bóng nhì đoàn soi xuống loại sông làm cho thành hai đoàn nữa. Rồi các lần lễ, Tết, người thân trong gia đình hai bờ lại tràn ra sông nhằm ngóng nhau. Nghe sao khổ sở quá!


*
Tượng đài “Khát vọng thống nhất” bên bờ Nam

21 năm để thống tốt nhất được đôi bờ, để những người vợ chờ trồng được đoàn viên, để những người mẹ đợi con được thấy hình hài. Nhưng cũng có người chẳng trở về, cũng có người nhờ cất hộ lại phần xương thịt chỗ nào đó khôn xiết xa. 21 năm mang lại ngày chủ quyền thống nhất, đã phải trả bằng quá nhiều mất mát.

Từ năm 1950 mang đến nay, đã tất cả 8 lần ước Hiền Lương được xây dựng, nhưng lại cây cầu lịch sử đó là chiếc cầu được làm vào năm 1952. Và gồm lẽ, ít fan biết rằng sinh sống cây cầu này còn có một fan đứng gác suốt 10 năm, sẽ là ông Nguyễn Xuân Lực (nay sẽ 79 tuổi, trú trên TP. Đông Hà, tỉnh giấc Quảng Trị). Cùng chắc cũng ít người biết rằng, chỉ ở nhị bờ hiền hậu Lương mới tất cả "cuộc chiến" bởi loa phóng thanh hiệu suất lớn cùng "cuộc chiến" đọ cờ dài đằng đẵng nhiều ngày như thế...

Những tháng ngày 7 này, số đông năm vẫn có khá nhiều người đến đây, thường lên trên cầu để chụp hình ảnh lưu niệm với xuống dưới chân cầu, cỏ ngây ngô xanh, hoa xuyến chi bình tâm nở, để xem dòng nước nhân hậu hòa trôi chảy. Đứng mặt cầu hiền Lương cửa hàng chúng tôi lại nghe nói về những đêm vượt sông giữa mưa bom bão đạn, nghe kể về những người vá cờ như bà bầu Diệm, bà bầu Sang và siêu nhiều đàn bà khác. Nghe kể về những người dân lính từng đứng gác bên cầu, khu vực đầu ruồi súng luôn luôn nhắm vào tim mà chưa lúc nào chùn bước. Cùng cả gần như điệu ru nhỏ ầu ơ vang lên trong xóm nhỏ thanh bình mang đến lạ thân khoảnh khắc chiến tranh đầy ghê hoàng đó, giúp thấy được con fan ở đôi bên bờ sông này quật cường đến chừng nào.

Xem thêm:


*
Cầu hiền hậu Lương mới (trái) và cũ (phải)

Từ sau ngày nước nhà hòa bình, thống nhất, sông Bến Hải và cầu Hiền Lương trở thành di tích lịch sử mà bất cứ ai đi qua trong hành trình xuôi Nam, ngược Bắc đều mong mỏi tận mắt ngắm nhìn. Ở bờ phía Bắc, có chiếc cổng đem vào khu di tích và bên kia đường là cột cờ lồng lộng gió. Cây cầu đã được phục dựng, thay đổi một điểm tham quan, chứ không dùng để đi lại qua sông.

Hồi sinh phía song bờ

Bây giờ, sau bao nhiêu năm tháng đạn bom dội xuống vùng khu đất này, sau bao nhiêu lần cây ước bị tiến công sập rồi được dựng lại, từng nào lần lá cờ trên kỳ đài rách rưới tươm vị đạn phía bên kia phun tới, một phong cảnh yên bình sẽ diễn ra. Đứng mặt cầu ngắm nhìn và thưởng thức dòng sông Bến Hải trong xanh, thấp thoáng những chiếc thuyền đánh cá, nghe câu hò Quảng Trị lắng đọng và đầy xúc động. Những các di tích lịch sử hào hùng nổi giờ đồng hồ như: công ty Liên Hiệp, đồn công an giới tuyến, hệ thống lô cốt của Mỹ Diệm nghỉ ngơi bờ nam Bến Hải, tượng đài thèm khát Thống nhất đất nước, bên bảo tàng… vẫn đứng đó sừng sững như chứng tích của một thời hạn chia cắt. Bên dưới chân mong vẫn cỏ ngốc xanh mơn, hoa xuyến chi yên tâm nở êm đềm, dòng nước hiền hòa trôi chảy lặng lẽ âm thầm ra phía biển cả Đông.

Đôi bờ hiền lành Lương nay đang cụ da đổi thịt trong cuộc sống đời thường mới. Đi dọc bên bờ sông Bến Hải, qua những xã Vĩnh Sơn, Vĩnh Thành, Vĩnh Giang của huyện Vĩnh Linh (Quảng Trị) là vùng nuôi tôm trù phú. Phần nhiều các địa phương đã gồm đường giao thông vận tải về tận trung chổ chính giữa xã. Điện lưới quốc gia, phủ sóng truyền hình, tin tức liên lạc đang rộng khắp. Đêm đêm, dưới ánh đèn điện, nước tung bọt bong bóng trắng xóa từ phần đông máy sục khí quay phần lớn ở hồ nuôi tôm. Bà nhỏ tính chuyện làm cho giàu. Chợ cá cửa ngõ Tùng râm ran cung cấp mua. đều ngôi nhà bờ Bắc tuyệt bờ nam giới đều hướng ra phía biển lớn. Phần trăm nhà kiên cố và bán bền vững và kiên cố ở các xã đạt hơn 70%, bên được thành lập khá bền vững và kiên cố hơn 30%...

Các các công nghiệp - xã nghề đang thu hút và xử lý việc làm cho hàng trăm ngàn lao động. Trẻ tung trường vui ngôn ngữ cười. Hầu như đoàn xe nối đuôi nhau ngược xuôi thiên lý trên những tuyến đường trải vật liệu bằng nhựa phẳng lỳ. Biển khơi Cửa Tùng, cửa ngõ Việt xanh ngắt, tàu thuyền tràn trề ra khơi mang lại đầy tôm, cá. Địa đạo Vịnh Mốc và những di tích lịch sử hào hùng chiến tranh tấp nập du khách đến từ thời điểm năm châu bốn bể. Giờ đây, đi dọc đôi bờ nhân từ Lương - Bến Hải bắt đầu thấy hết được sự sắc nét của bộ mặt nông thôn so những năm trước đây. Từ bỏ vùng đồng bằng, vùng biển khơi đến miền núi, nhà đổ mái bằng, công ty xây lợp ngói mọc lên ngày dần nhiều.


*
Rất các người nước ngoài đến mong Hiền Lương để tham quan

Ngược lên vùng đụn đồi phía thượng nguồn Bến Hải, là những nông ngôi trường cao su, hồ nước tiêu xanh mướt. Chỉ riêng biệt cây cao su đặc đã đóng góp một nửa tổng thu ngân sách toàn huyện Vĩnh Linh, góp phần đặc biệt cho huyện biến hóa “Anh hùng Lao động thời kỳ Đổi mới”.

Cây cầu bắt đầu đã được xây cất để thông thương sản phẩm & hàng hóa trên tuyến phố huyết mạch Quốc lộ 1A, mong cũ vẫn duy trì nguyên tầm dáng của 21 năm lửa khói. Vào sự thay đổi đến tưởng ngàng của vùng khu đất này, bạn dân vẫn dành riêng một mảng riêng rẽ của đời sống để nhớ về lịch sử truyền thống. Những di tích chiến tranh cách mạng luôn luôn được bạn dân trong thức giấc và du khách trong và ko kể nước nâng niu, trân trọng, cảm phục.