MẸ NGƯỜI VỢ CẢ CỦA TÔI

" Tôikhẽ trở mình thì con nhỏ bé lại càng ôm chặt hơn, nó rúc cái đầu vào sátngười tôi vậy ngửi cho được cái mùi ám sương thuốc rất gần gũi rồi mớichịu nằm yên.)Vừa chuyển mắt ra khỏi màn hình vi tính, nhâm nhi một không nhiều thuốc lá thì tôi đã nên dập ngay điếu dung dịch vào gạt tàn.

Bạn đang xem: Mẹ người vợ cả của tôi

Nhi- Đứa nhỏ gái bé xíu bỏng củatôi open bước vào, đang là điều thông thường nếu như nó không với theocái gối ở và bé gấu bông thương yêu của nó theo vào phòng.- Có việc gì cơ mà tìm bố khuya vậy?Vừa hỏi tôi vừa dứ dứ điếu dung dịch vào gạt tàn trước mặt nhỏ bé. Chuyệntôi hút thuốc chưa hẳn điều mớ lạ và độc đáo gì, tôi chỉ không thích cái làn khói ô nhiễm và độc hại này xâm nhập vào cơ thể thuần khiết của đàn bà mình, thếnhưng cách đây không lâu con bé vẫn cứ tốt thỏ thẻ khen loại mùi thuốc lá trênngười tôi rất bầy ông khiến tôi cảm thấy sợ hãi. Nó thì biết những gì về đànông mà lại đưa ra nhấn xét đó kia chứ, cái thắc mắc ấy luôn ám ảnh trong đầu khiến tôi dẫn mang lại quyết tâm đề xuất cai dung dịch lá tự từ...Dạo này Nhi tương đối lầm lỳ ít nói, ngay cả là cùng với tôi, thật không giống với tínhcách thường ngày của nó. Con nhỏ nhắn đã mười sáu tuổi, đã là học viên cấp cha rồi mà vẫn cứ như là bé nít, vẫn tốt đòi quà, hay làm cho nũng với tôi, với tôi lúc nào thì cũng sẵn sàng nâng niu con bé nhỏ để cố gắng thay thếngười chị em đã mất của nó. Con bé nhỏ quẳng chiếc gối thẳng lên chóng rồi ôm nhỏ gấu bông nhảy đầm phốc lên nằm thẳng gọn gàng trên ấy.Tôi luân phiên ghế lại nghiêm mặt quan sát nó:- Có việc gì mà tìm tía khuya vậy?Con bé bặm môi lại mở tròn hai con mắt nhìn tôi. Chao ôi, mẫu môi ấy, đôimắt ấy, sao nhưng giống mẹ nó như đúc xuất phát từ 1 khuôn, mà lại mái tóc black óng mượt của con bé cũng lâu năm gần bằng bà mẹ nó rồi. Nhưng lại con bé vẫn chỉ là một trong những cô nhóc nạp năng lượng chưa no lo chưa tới, và tôi vẫn là 1 trong người cha gà trống nuôi con suốt ngần ấy năm. Giờ đồng hồ tôi mới phân biệt đôi đôi mắt con nhỏ xíu đã đỏ hoe từ lúc nào khiến cho tôi bối rối.Tôi bước tới nắm tay sờ trán nó một phương pháp sốt sắng:- bé thấy không khỏe khoắn à, bao gồm đau chỗ nào không? Con bé vẫn bặm song môi bắt mắt ấy lại. Do dự con bé có đau haykhông mà lại tôi cảm giác đau vậy cho nó. Nó lắc đầu. Tôi lại hỏi:- tuyệt ở trường tất cả chuyện gì? Tụi bạn ăn hiếp con à?Con bé nhỏ lại lắc đầu khiến tôi thêm khổng lồ tiếng quát:- bao gồm chuyện gì thì nói cho tía nghe. Bé lớn rồi chứ có còn nhỏ nhít gì nữa. Con bé lí nhí:- bé không ngủ được.Tôi đành nhẹ giọng lại:- bé nhức đầu à? xuất xắc là bao gồm chuyện gì buồn.Lần này nó quệt nước mắt đi, cùng gật đầu.- Chuyện gì nói ba nghe nào.- bé đọc quyển tiểu thuyết kia thấy bi thiết quá nên không ngủ được...Lần này tôi giận thiệt sự, bản kế hoạch xây đắp vẫn còn đang dang dở,nghĩa là tối nay tôi lại bắt buộc thức khuya. Vắt mà giờ đồng hồ tôi lại bị phân tâm vị cái chuyện cỏn bé này. Tôi đứng thẳng dậy, quát tháo thẳng vào mặt bé bé:- bố không cấm nhỏ đọc rất nhiều cuốn tạp chí tốt tiểu thuyết như thế nào đó nhưng đừng bao gồm nhập trọng tâm vào nó quá. Cha còn có quá trình của ba, con còn cóviệc học tập của con. Chỉ vì chưng một cuốn tè thuyết vớ vẩn nào đó mà con lạiđến đây tỉ ti với ba hay sao? Đây là 1 trong lí vị không thể chấp nhậnđược.Con bé xíu mở to hai con mắt ra quan sát tôi, song đồng tử như căng ra hết kích thước vìngạc nhiên trước việc tức giận của tôi. Đây là lần sản phẩm hai tôi quát mắng conbé, lần trước là khi nó đi sinh nhật các bạn về trễ mà không xin phép haygọi điện thông báo khiến tôi lo ngại sốt vó đi mọi nơi tìm kiếm. Rồiđôi đồng tử quay trở lại bình thường, từ tâm trạng sững sờ con nhỏ nhắn úp mặtxuống khóc mùi hương mẫn, giọng vỡ òa ra từng mảnh.- nhưng mà cuốn tiểu thuyết ấy làm nhỏ nhớ cho tới mẹ. Con nhớ tới mẹ thì không có quyền đến tỉ ti bên tía hay sao?Con nhỏ bé vẫn khóc, tuy thế chỉ là khóc lóc chứ ko gào lên như cơ hội nãy. Giờ đồng hồ nấc của con bé bỏng như đầy đủ vết dao cứa vào lòng tôi, gần như vếtthương nhưng mà tôi tưởng vào ngần ấy năm hẳn đã yêu cầu lành đi nhưng mà giờ lạiđau nhói. Tôi ôm con bé xíu vào lòng vỗ về.- Cho tía xin lỗi. Là ba không tốt.- Sao bà mẹ con lại mất? sao nhỏ lại ko nhớ gì về mẹ? lý do con lại không có mẹ?Từng thắc mắc của con nhỏ xíu càng dịp càng phát ra với âm thanh lớn hơn.Những thắc mắc ấy tôi đã vấn đáp cả trăm cả nghìn lần rằng bà bầu nó đang mấtkhi sinh nó ra. Dẫu vậy rồi con bé vẫn lặp lại thắc mắc ấy mọi khi nó nghĩ về về người chị em có gương mặt xinh đẹp mắt phúc hậu trên bàn thờ. Gần như lúc như thế con bé lại khóc, khóc rất hăng và chỉ mong tôi bao bọc lấy vỗ về mớichịu thôi. Tôi vệ sinh nước mắt, vuốt ve con bé được một dịp rồi nó ngủ lúcnào ko biết. Giờ đồng hồ tôi bắt đầu vỡ lẽ vị sao con nhỏ nhắn lại mang mẫu gối quađây, vậy thì đắn đo nó nhớ chị em thật hay chỉ ý muốn qua ngủ cùng với tôi.Đặt con bé xíu nằm ngay ngắn, đắp chăn lại, tôi khẽ hôn lên má con bé nhưhồi nhỏ, mỗi lúc nó cạnh tranh ngủ. Lần nào cũng vậy, dù đã ngủ nhưng chỉ việc tôi hôn lên má con bé bỏng một chiếc là giống hệt như rằng nó ngủ ngon cho sáng. Quá trình vẫn còn đang dang dở nhưng mà tôi chẳng con tâm trí nào làm cho việcnữa. Gập chiếc máy vi tính lại, tôi mở tủ lạnh mang một lon bia bước ra ngoài ban công ngắm thành phố về đêm. Một tp mới đèn hoa rực rỡ, nơiđã tận mắt chứng kiến những kỉ niệm sung sướng rực rỡ, với cả hồ hết điều black tốiđã giáng vào cuộc đời tôi, vào trái tim bé bé dại thời trai trẻ năm ấy.Giờ tôi đã gồm tiền tài, bao gồm địa vị, có toàn bộ những gì mà ngày ấy người mẹ con bé nhỏ muốn nhưng toàn bộ đã vượt muộn, sẽ là chuyện của nhị mươi năm sau...Hai mươi năm trước tôi chỉ là 1 trong những tân sv lên thành phố tìm chỗtrọ. đơn vị tôi đông bạn bè lại khó khăn, 7 bạn nhưng chỉ bản thân tôi là học hết lớp 12 và đậu được Đại Học. Với ước mơ được đổi đời tôi nhất mực vào đến được tp tìm kiếm cơ hội. Cầm cố là cậu đàn ông út năm nào sẽ khăn gói xuất phát với hành lý vỏn vẹn dăm cha bộ quần áo, vài củkhoai, phương pháp học tập hồi cấp cho 3, chỉ để lại một tờ giấy lên bàn mà lại cólẽ các bạn chụm đầu lại cũng yêu cầu mất nữa tiếng đánh vần new hiểu đượcnội dung. Là đàn ông út buộc phải tôi thuận lợi từ quăng quật mọi thiết bị ở quê nhà, cha mẹ, anh chị, bạn bè, ruộng nương, cây me, bé suối... Lòng từ nhủ lúc nào thành đạt tất cả tiền rồi tôi mới trở lại nhà, với bố mẹ, với quê hương.Tiền thì tôi sẽ có, vẫn gởi về nhà phần lớn đặn nhưng mà ngần ấy năm rồi tôichẳng đào ra được thời hạn để trở lại thăm quê cho dù chỉ là một trong ngày. Bà mẹ tôithương đứa đàn ông út bé dại con tuy nhiên chí lớn, bà biết một ngày nào đó nó cũng trở nên bỏ bà mà lại đi bắt buộc đã lén rắc ít tiền và vài cái thư nhờngười ta viết hộ. Đó là add một bạn họ mặt hàng xa của mẹ ở trênthành phố, thỉnh thoảng bà mẹ tôi có lên thăm họ, lần như thế nào cũng mang đến cho chúng tôi vài hộp bánh, vài một số loại trái cây mà bao gồm mơ thì dân nghèo cửa hàng chúng tôi cũng không đủ can đảm mơ đến. Tôi là bé út nên lúc ấy luôn được phầnnhiều hơn, chú ý anh nhị chị cha nhìn tôi ăn thèm thuồng mà bây giờ nhớlại sao khi ấy mình tham lam thế, sao đơn vị mình lại nghèo mang lại thế. Vìvậy tôi đưa ra quyết định đến showroom này nhằm nhờ họ giúp đỡ, cho dù sao cũng tạihọ cơ mà tôi bắt đầu nuôi mộng đổi đời.Lần đầu ra thành phố, nỗ lực đi chui đi dựa vào mấy cái xe kéo, rồi lại đi bộ, rồi lại đi nhờ, cứ gắng tôi cũng mang đến được địa chỉ ấy. Nó dẫn tôi mang đến trước một căn nhà to lớn như biệt thự nghỉ dưỡng cổ. Tòa nhà hơi lọt thõm vào nhỏ hẽm cũng đầy đầy đủ nhà cao khổng lồ như thế. Quan sát thấy căn nhà tôi sẽ thấythích rồi, ngay lập tức đến tín đồ tiếp chuyện thứ nhất tôi cũng tương đối thích, thích mang lại tận bây giờ. Chị Như đảm nhận tôi bằng một thái độ ân cần có chừng mực, cũng không có vẻ gì là khinh khi tôi, chỉ là 1 trong sự cẩn trọng với fan lạ. Sau thời điểm nghe tôi đề cập hết ngọn ngành, tất nhiên là trừ việc tôi lên đây nhưng không xin phép cả nhà, chị Như hotline điện cho tía chị, cũng là người quen biết với chị em tôi. Chẳng gọi sao bác ấy lại dễ dàng đồng ý cho tôi nghỉ ngơi trọ đây cơ mà không đem tiền như vậy. Thực sự cứ như mơ lúc lần trước tiên ước mơ của tôi lại trở nên dễ ợt đến thế.

Xem thêm:

Chị Như cùng cô em gái tên Hân sinh sống phòng trên lầu, tôi được xếp vào mộtphòng làm việc gần khu nhà bếp tầng trệt. Tôi khôn quen sinh hoạt trên cao, mà vị nhà chỉtoàn là con gái nên tôi ở bên dưới cũng dễ nom dòm nhà giùm. Ba mẹ chịNhư có công việc làm ăn uống ở xa nên chỉ có nhị chị em trong nhà với một bà giúp việc. Mà bà giúp bài toán tối lại về công ty bà ở gần đó ngủ nên chỉ hai chịem sinh sống trong căn nhà to mà lại cổ như tòa nhà ma này. Đó chắc chắn cũng là mộttrong những tại sao mà chưng trai ( ba chị Như) cho tôi làm việc đây, mặc dù sao nhàcó con trai vẫn hơn. Mà lại điều gì khiến bác tin tưởng tôi đến nỗ lực thìlúc ấy gồm nghĩ đến nát óc tôi không bao giờ biết được.Ngày thứ nhất đi nộp làm hồ sơ nhập học, đóng học phí, mua sách vở tàiliệu, một tay chị Như lo cho tôi hết. Tôi chỉ việc đến trường đặt câybút xuống kí thương hiệu là xong, hằng ngày có thể ung dung bước vào trường Đại học này. Con bé bỏng Hân cũng đi nộp làm hồ sơ với tôi, thuộc trường nhưng lại khácngành. Để nhân thể cho bài toán đi lại chị Như còn sắm đến tôi một chiếc xe đạp mới cáu. Chị càng đối xử tốt với tôi tôi lại càng ngại, lúc đó chí to chưa thành tuy vậy tôi lại mắc nợ chị và gia đình chị vượt nhiều, chiếc lòng trường đoản cú trọng của thằng đàn ông nhà quê ấy buộc tôi phải đi kiếm việc làm cho thêm từ bưng bàn, phục vụ, phát tờ rơi, gia sư...rồi tới mức khuân vác. Cho tới giờ tôi không còn nhớ được là hồi ấy tôi đã làm bao nhiêu bài toán rồi. Chỉ biết là đều tháng sau đó tôi đã rất có thể góp tiền nạp năng lượng và dưmột ít để mua sách vở cho mình. Chị Như hơn tôi hai tuổi, khi ấy đanglà sv năm 3. Lần thứ nhất tiên chạm chán chị tôi vẫn biết rứa nào là sétđánh ngang tim, giờ biết chị lơn rộng tôi mang lại hai tuổi, lại có bạn trai, bạn vẫn hay đến đón đưa chị tới trường mỗi ngày thì trái tim lại càngđau hơn. Chạm chán chị từng ngày, được chị đon đả hỏi hang âu yếm từng litừng chút cơ mà trong ấy chỉ với tình yêu thương của fan chị đối với emtrai càng làm tim tôi rã nát. đề xuất chi chị chớ đối xuất sắc với tôi, phảichi tôi chớ có gặp mặt chị mặt hàng ngày, đề nghị chi gia cảnh của mình với chịđừng khác nhau đến thế, bắt buộc chi... Nhiều thứ lắm. Với điều mong mỏi mỏi độc nhất của tôi lúc đó là muốn lập cập có công ăn việc làm nhưng mà gianhập với thế hệ thượng lưu lại của chị, như bạn ta vẫn nói là yêu cầu "môn đăng hộ đối".Hân bởi tuổi tôi, lại học thuộc trường nhưng đa số tôi chẳng nóichuyện được với nó nhiều. Như phần nhiều thành viên trong bên nó không còn khinh thường xuyên tôi, chỉ nên cô bé xíu vẫn chưa đồng ý được sự thật là bao gồm contrai xuất hiện trong. Công bằng mà nói thì Hân đẹp hẳn lên chị như một bậc, một người con gái mà bất kể thằng nào có tiếng là lũ ông cũng phảingoái nhìn một lần, mà lại cũng không một thằng đàn ông như thế nào dám vỗ ngựcxưng mình là bạn trai của nó. Con bé xinh đẹp, không có bất kì ai phủ nhận, cơ mà khổ nỗi lại quá giá lùng, lạnh lùng với đàn con trai, giỏi nói đúng hơnlà cảm tình trai gái. Nó vẫn thường xuất xắc nói: "Người ta nên làm yêu khi bạn khác thành thật yêu con bạn của mình. Vẻ bề ngoài chỉ là giảtạo, đã mất theo thời gian, chỉ có thực chất bên trong bắt đầu là trườngtồn mãi mãi." Tôi vẫn hay cười bảo: "Ừ thì cứ cho là vậy. Tuy thế muốnđược người ta yêu thật lòng thì nên tập đun nấu vài món nạp năng lượng đã. Về làm dâumà phân vân nấu nướng thì... Có ma nó bắt đầu cưới".Hân băn khoăn nấu ăn, chị Như cũng chẳng hơi hơn. đôi lúc tôi luôntự hỏi liệu lúc ấy mấy đứa đàn bà ở thành phố có từng nào đứa là biết nấu nướng, từng nào đứa rất có thể trở thành vk hiền, dâu giỏi, từng nào đứa hoàn toàn có thể thành nhỏ dâu của bác mẹ tôi. Tôi vốn là nhỏ út, tuyệt ở nhànên trách nhiệm cơm nước cũng dồn vào đến tôi. Tôi hết sức thích đun nấu nướng, mà lại nấu vô cùng ngon. Công ty tôi nghèo, nói nấu bếp nướng chứ thật ra chỉ quảnhđi quảnh lại chỉ là mớ rau luộc chắm nước mắm, thọ lâu tất cả vài quảtrứng, cho tới mùa nước lên thì có thêm cá, tốt nhiên rất hiếm khi cóthịt vào bữa cơm gia đình nên tôi chẳng biết chế biến món thịt ra làm sao cả. Bé Hân chỉ đợi chờ cho nhà có món làm thịt là lại dấn thân bếp bày tròtrêu tôi lần khần nấu nướng nhưng mà cũng bày đặt. Nhưng dạo đó Hân bắt đầuthân với tôi hơn, nó thích ôm đồm nhau bắt bẽ cùng với tôi hơn là trò chuyệnnhư các bạn bình thường, cơ mà hễ lũ tôi gượng nhẹ càng hăng thì nó lại càng thíchmới chết. Nhưng mà được mẫu nó cũng biết chịu khó học hỏi, thấy tôi vớibác giúp việc lui cui trong bếp nó cũng lọ mọ đâm vào trong tập tànhnấu vài món. Nên đánh bể hoặc bỏ biết nhau dòng trứng sau cuối nó cũng học được biện pháp chiên không bị khét, rứa là bữa sáng thứ nhất ấy nó đãicả nhà món trứng rán nhạc nhếch cùng với vẻ mặt hí hửng. Chị Như trêu: "Lạ không kìa! Coi bộ ao ước làm dâu hiền đức vợ tốt hơn cả chị mi nữa ha!"Đó là phần lớn khoảng thời hạn hạnh phúc mà shop chúng tôi có bên nhau, cứ như một gia đình thứ hai cơ mà tôi hằng ước muốn dẫu nỗi ghi nhớ nhà vẫn tiếp tục dadiết trong tâm suốt 1 năm học đó. Hè mang đến tôi vẫn không về nhà nhưng mà ởthành phố tiếp tục làm thêm. Để đã đạt được một ít tôi lại nhờ cất hộ về đến gia đình, để họ an tâm là tôi vẫn sinh sống được trên này. Cứ thế cuộc sống của tôi hôm qua ngày chỉ là tới trường đi làm, chú ý ngắm chị Như từ phía sauvà đi ngủ, chỉ như thế thôi mà lại sao tôi lại thấy niềm hạnh phúc vô bờ. Chođến ngày đều cơn sóng cứ chập chờn vỗ vào sở hữu lời nói ấm cúng của chịNhư đến tai tôi, ngày mà bỗng nhiên chị chạy vào chống tôi ôm chầm lấytôi cơ mà khóc nức nở, bởi lúc ấy tôi là người đàn ông duy độc nhất vô nhị trongnhà, bờ vai tôi cũng đủ to lớn đến chị tất cả tựa vào mà khóc như với anh trai mình. Và hai giờ " Đông ơi" cứ làm cho tôi thổn thức cho tới giờ...Con nhỏ nhắn trở mình qua ôm choàng lấy tôi khiến tôi tỉnh giấc. Mới chỉ bốn giờ đồng hồ sáng, mai tôi lại có cuộc hội thảo đặc biệt quan trọng ở công ty mà giờ đồng hồ tôi lại tỉnh như sáo, có cố ngủ đi nữa thì tiếng tích tắc gần như đặn của chiếc đồng hồ vẫn cứ ám hình ảnh trong đầu. Tôi khẽ trở mình thì con bé nhỏ lại càngôm chặt tôi hơn, nó rúc cái nguồn vào sát tín đồ tôi cố gắng ngửi mang đến được cáimùi ám khói thuốc thân quen rồi mới chịu ở yên. Giờ đồng hồ tôi vẫn muốn dậycũng ko được, sợ làm con bé xíu tỉnh giấc. Con bé nhỏ nói mớ cơ mà như đangtỉnh khiến cho tôi lag mình:- ba ơi! tía đừng có bỏ con nha ba. Đừng bỏ nhỏ nha ba! nhỏ sợ lắm! Ôm nhỏ chặt hơn đi!Có giọt nước vô tình khẽ vương trên mày con bé nhỏ mà vị giác tôi lại cảmthấy mằn mặn. Tôi vuốt vơi mái tóc đàn bà rồi khẽ lặng tín đồ khi nhậnra con bé bỏng quan trọng với bản thân đến thế nào. Ấy vậy mà có những lúc tôi lại xem con bé xíu như cục nợ, hy vọng vức quăng quật từ lâu. Vức đi đứa con gái không cần do tôi sinh ra, mẹ của nó cũng không hẳn vợ của tôi, cũng trước đó chưa từng làngười yêu của tôi, dễ dàng chỉ là fan tôi yêu... Nhưng tôi còn chưa quan hệ với bất kể người phụ nữ nào cả vào cuộc đời, tôi vẫn còn đấy là trai tơ trong ngần ấy năm, ngần ấy năm tôi đã buộc phải trả nợ đời, nợ người, với còn đề nghị trả hết cuộc sống này, ít ra đến lúc con nhỏ bé đi lấy chồng...